Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Quán cóc, nét văn hóa cà phê Đà Nẵng

Người Đà Nẵng đến quán cà phê như một mặc định trong giao thiệp và để khởi động một ngày mới Người người uống cà phê cóc Hai ông bạn tôi, người tuổi ngoài đôi mươi, người gần bốn chục, thực sự là những “tín đồ” của cà phê thềm. Hẹn gặp tôi vì công việc, hay thỉnh thoảng chỉ ngồi tán chuyện, hai người đều chọn lề đường. Khi thì Kinh Dương Vương, Ngô Văn Sở; lúc ngồi trước Nhà thờ Con Gà, hay dưới tán cây góc đường Nguyễn Văn Linh... Trên vớ, những quán hạ được hai người này, cũng như hầu hết các “tín đồ” lề đường chọn, là vì sự thuận lợi. Ở bất kỳ cung đường nào, người ta đều có thể bắt gặp những quán cóc chỉ cách nhau chưa đầy chục mét. Dăm ba chiếc ghế đẩu cũng thành một góc cà phê. Có nơi, trưa chiều bán quán nhậu, nhưng buổi sáng cũng tranh thủ đặt mấy chiếc bàn con ra hò bán cà phê. Vậy mà khách vẫn không ngớt. Mọi tầng lớp, từ bác xe ôm, chị bán vé số, đến những anh sơ-mi cổ cồn xách cặp đều ghé vào làm ly cà phê để bắt đầu một ngày mới. Sau một hồi tập thể dục buổi sáng, từng nhóm các bác, các cô, thanh thiếu niên cũng nhắm nháp ly cà phê cho tỉnh người rồi mới về nhà. Cà phê hạ đông đúc từ 5 giờ đến khoảng 7 giờ sáng hằng ngày, thưa dần theo con nắng, rồi lại “tăng nhiệt” vào cuối ngày, râm ran ngôn ngữ cười của những người vừa bước ra từ công sở, trường học hay một ngày vất vả mưu sinh... Những lúc vắng khách, các quán cà phê hò vẫn cứ khỏe re, vì bán lai rai cho những vị khách vãng lai ngồi trông xe buýt, đợi sửa xe, hay chờ ai đó. Trong khi các cô bán cà phê góc phố vẫn kề với “mô hình” dù che, ghế nhựa và xe đẩy chất đầy các loại nước uống để “thượng đế” cần đâu có đó; thì các quán mới mở tìm cách thu hút triệt để những vị khách trẻ tuổi, dắt đầy mình đồ chơi hi-tech bằng cách trang bị wifi, ổ cắm điện cho laptop và tivi màn hình phẳng sẵn sàng phục vụ bóng đá, phim ảnh, ca nhạc... Từ Cà phê Long, 3 năm trở lại đây, hàng loạt quán cà phê sát hò được Diệt mối mở ra và không lúc nào ngớt khách. Có thể bắt gặp hàng chục cái tên gợi nhắc đến sự hệ trọng giữa người uống cà phê và phường phố như Cà phê Hàn phố, Góc phố, Lộ phong..., Cả một hệ thống cà phê Phố có mặt trên nhiều tuyến đường cũng ra đời từ đó. Cà phê quán cóc không chỉ dành cho những vị khách đi nhanh, uống vội, mà còn phục vụ đông đảo “thượng đế” có thú ngồi lâu ngắm nhìn phố phường. Cà phê cóc không còn là thế giới riêng của cánh đàn ông, mà từ lâu đã trở nên chỗ cho chị em tụm năm tụm ba. Không khó để thấy những cô nàng sành điệu, mặt hoa da phấn ngồi xen lẫn giữa thế giới đàn ông. Thương hiệu lớn từ quán cóc Cà phê Long là một quán nhỏ trên đường Lê Lợi, TP. Đà Nẵng. Nói là quán cà phê cóc cũng được, bởi bàn ghế bé ti, thấp lè tè, kê sát sạt nhau. Thoạt nhìn, ly cà phê ở quán này thật thô thiển. Một tẹo nước cà phê màu nâu nhạt dính đáy ly, bên trên là vài cục đá to đùng. Trong cái ly ấy, hương vị cà phê phải đánh vật với nước chảy ra từ đá tan để giữ lại hương vị. Kẻ sành uống có nhẽ phải dốc ngược ly để nuốt trọn chút cà phê ấy, kẻo bị mất mùi vị. Chỉ có thế mà Cà phê Long đông khủng khiếp. Mười mấy năm lang thang dọc giang sơn để uống cà phê, tôi chưa thấy quán cà phê cóc nào đông khách đến thế. Trong một không gian chỉ tầm 60 m2, người ta ngồi chen chúc, giành nhau từng khoảng trống, chịu sự nghèo túng của xúc cảm thư giãn để được hưởng một không khí đặc quánh mùi thuốc lá, mùi hơi người. Nghĩ cũng lạ, người ta đến cà phê Long như thể thế cuộc quá ngắn ngủi xúc cảm, phải tranh giành nhau cái không gian được ngồi cùng nhau. Rồi người ta ngồi đấy thật lâu, như cuộc đời quá dài, chẳng biết làm gì cho hết. Lần đầu tôi đến Cà phê Long, tôi bực bõ. Tôi cứ ngồi và thắc mắc những câu hỏi có trong đầu một kẻ từ Sài Gòn - nơi vốn có đủ loại thể quán cà phê. Tôi nhìn mọi người trong quán, nhìn từng khuôn mặt để tìm kiếm cái cảm giác bực bội hao hao, nhưng tuyệt nhiên không có. Ai cũng có vẻ bằng lòng, bằng lòng một cách thanh thản. Thoải mái như thể được tận hưởng cái khoái cảm của thế cuộc mỗi khi đứng trước biển rộng. Ly cà phê trên bàn vơi đi nhanh mà chẳng ai buồn chú ý. Họ ngồi nhìn ra đường phố, nhìn vào click here mặt nhau, nói với nhau những điều nhỏ nhặt của cuộc sống. Họ thư giãn bằng các câu chuyện vừa thu lượm của ngày hôm qua hoặc ngay trên đường đi đến quán. Cái nhu cầu bàn thảo thông báo thật là lớn, dù thỉnh thoảng, cả một câu chuyện dài ở quán Cà phê Long chẳng có tí gì can dự đến họ. Một quán nhỏ như vậy, nhưng Cà phê Long vẫn là thương hiệu nổi tiếng nhất Đà Nẵng. Từ 30 m2, mới đây, ông chủ Long đã mở rộng diện tích lên gấp đôi mà trông chừng chưa đủ. Cái quán nho nhỏ ấy đã giúp thương hiệu Cà phê Long lớn nhanh, trở nên mai mối phân phối cà phê bột khắp Đà Nẵng. Quán như kiểu Cà phê Long thì ở Đà Nẵng có vô kể. Đường phố nào cũng có quán. Phong cách uống cà phê theo kiểu Đà Nẵng cũng là một nét đặc biệt. Người ta hẹn nhau ở quán. Đọc báo ở quán. Đàm luận tin tức làm ăn ở quán. Quán cà phê ở Đà Nẵng nhiều đến mức, tôi có thể gọi đấy là đô thị của quán cà phê. Tại Đà Nẵng, lề thói uống cà phê quán cóc đang dần trở nên một nét văn hóa. Người ta đến quán như một mặc định trong giao thiệp và để phát động một ngày mới. Theo Thi Anh baodautu.Vn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét